Color Palette Selector
Người lớn đừng xoa đầu! Người trẻ phải rèn giũa!    

GS-TS Đặng Cảnh Khanh    

      Người ta nói, cứ nhìn vào dáng vẻ của thanh niên trong một xã hội là có thể biết được hiện trạng của xã hội đó. Sự thắng lợi hay thất bại của mọi lực lượng chính trị đều phản ánh lại thái độ ứng xử tương ứng của họ đối với thanh niên. Bởi vậy, việc thanh niên có quan tâm tới thời cuộc hay không có ý nghĩa quan trọng đối với sự phát triển của một quốc gia.

Xung đột thế hệ

Khi Trần Quốc Toản bóp nát quả cam tội nghiệp vì bị coi là còn thơ dại nên phải đứng bên ngoài một cuộc hội nghị quốc dân quan trọng bàn kế sách chống giặc Nguyên Mông, chẳng có mấy ai trong các vị bô lão ngồi nơi phòng họp uy nghi kia tin rằng, cậu thanh niên 16 tuổi lại có thể lập được những chiến công hiển hách đến thế sau này.

Thói quen nhìn người trẻ tuổi như là những kẻ “miệng còn hoi sữa” ở thời đại nào cũng có. Người lớn thường hiếm khi tự giải thoát được cho mình khỏi trạng thái tâm lý nhìn thấy con cháu lúc nào cũng thật bé nhỏ, yếu đuối, cần đến sự chở che.

Cách nhìn nhận và đánh giá như trên về thanh niên của một số tầng lớp xã hội trong thực tiễn lịch sử đã khiến cho quá trình trưởng thành và phát triển của các nhóm xã hội thanh thiếu niên luôn diễn ra trong những mối quan hệ đầy mâu thuẫn. Người lớn tuổi luôn có ấn tượng không thật tin tưởng ở lớp trẻ, còn thanh niên hay bất mãn về những người già gàn.

Bởi vậy, nếu có những người cho rằng tuổi trẻ ngày nay ít quan tâm đến thời cuộc có lẽ họ đã ở trong số những người nhìn nhận chưa thật đúng và khách quan về thanh niên. Họ cũng có phần giống như những bô lão trong Hội nghị Diên Hồng trước đây khi nhìn nhận về cậu thanh niên Trần Quốc Toản vậy. Ở đây, vấn đề là chúng ta cần phải tạo cho thanh niên tham gia mạnh mẽ và sáng tạo vào thời cuộc thay vì để họ phải ở bên ngoài trút uất nghẹn vào quả cam tội nghiệp. Sự tin tưởng ở thanh niên sẽ làm tăng thêm ở họ niềm tin vào chính mình, giúp họ vượt qua được mọi khó khăn thử thách.

Tạo điều kiện cho tuổi trẻ

Tình hình thực tế lại cho thấy, hình như trong các cơ quan, chính quyền đoàn thể, doanh nghiệp... người ta vẫn ngại trao quyền quản lý cho những người trẻ.

Có lẽ đó cũng là một trong những lý do khiến chúng ta phải thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa việc cải cách hành chính. Phải tạo điều kiện để các cơ quan, đơn vị mạnh dạn sử dụng cán bộ trẻ. Các cơ quan, đơn vị cũng cần phải làm việc ngày càng có hiệu quả. Khi đó, những người trẻ tuổi mới có thể có nhiều cơ hội.

Ở một số cơ quan Nhà nước, chúng ta cần phải cho phép các nhà quản lý có quyền chủ động ký kết hợp đồng, nhanh chóng tiến tới xóa bỏ chế độ biên chế vĩnh viễn. Nếu chúng ta bỏ chế độ biên chế suốt đời, chuyển sang cơ chế hợp đồng công việc, giao khoán và trao quyền tự chủ về kinh phí và công việc cho các đơn vị quản lý thì chắc chắn sẽ chọn được nhiều người trẻ tuổi giỏi giang, làm việc với hiệu quả cao nhất.

Để phát triển nguồn lực, hạn chế các lực cản thì cần phải có những chính sách phù hợp, từ chăm sóc về thể chất đến giáo dục về lý tưởng, lối sống, nhân cách... Tuổi trẻ ngày nay dù rất nhạy bén, nhưng vẫn còn thiếu độ chín chắn, bề dày kinh nghiệm. Do đó, phải điều chỉnh mối quan hệ thế hệ một cách hài hòa, để sao cho thanh niên vừa có thể tiếp thu được những bài học kinh nghiệm, vừa tránh được sự vấp váp trong cuộc sống.

Cần phải phát huy tốt vị thế, vai trò với tư cách là nguồn lực của những người trẻ tuổi, tạo điều kiện để sự quan tâm đến thời cuộc của họ biến thành hành động thực tế, giúp họ có thể phát huy hết năng lực của mình, đóng góp một cách tích cực cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa và phát triển đất nước.

Những người trẻ... cả nghĩ

Vẫn có rất nhiều bạn trẻ với nhiệt huyết đang ngày ngày tìm cách đóng góp cho xã hội theo những cách riêng

Mỗi người mỗi cách, họ đã giúp chúng ta tạo lập niềm tin vào giới trẻ hôm nay.

Ươm mầm xanh

Sinh năm 1982, Lê Trung Hải đến với các hoạt động tình nguyện xã hội như một mệnh lệnh từ trái tim. Tháng 9-2002, khi đang là học viên Trường Cán bộ TPHCM, tham gia một diễn đàn tình nguyện ngoài Hà Nội, Hải tình cờ gặp 4 người cùng chí hướng cũng ở TPHCM. Vậy là trong họ bật lên câu hỏi: Tại sao không thành lập một nhóm tình nguyện ngay tại TPHCM? Thế là Những ước mơ xanh ra đời với phương châm “Tình nguyện vì cuộc sống tốt đẹp hơn”.

Sau giờ học, cả nhóm họp nhau lê mòn gót giày đến các ngõ ngách trên địa bàn thành phố để khảo sát tình hình, nắm đối tượng, mài đũng quần trên những vỉa hè để thảo luận tìm phương thức hoạt động. Dịp lễ, tết, họ chia nhau đến trước cổng các khu vui chơi giải trí, nhà văn hóa, trường học... cặm cụi bó hoa, gói quà, bơm bong bóng, đon đả mời chào khách hàng để cóp nhặt từng đồng.

Kế hoạch của nhóm thì nhiều: dạy kèm cho các em học sinh khiếm thị, tiếp cận trẻ lang thang để cảm hóa, liên hệ đưa các em vào nhà mở, quyên góp sách vở cho học sinh nghèo, quyên góp quần áo cho người vô gia cư v.v...

“Lần tổ chức Tết Trung thu cho các em nghèo ở nhà mở xã Tam Thôn Hiệp, huyện Cần Giờ, hai đứa tụi tôi phải chở nhau đi từ quận Bình Thạnh lên tận quận 6 để mua sỉ giấy bóng kiếng về làm lồng đèn” - Lê Trung Hải, nhóm trưởng, nhớ lại. Khi tổ chức chương trình giao lưu Ánh sáng & Niềm tin cho các em học sinh khiếm thị thì nhóm lại kẹt kiểu khác. Văn nghệ thì cây nhà lá vườn, tiền mua quà cáp thì mỗi người góp một ít, rồi cũng xong, nhưng nan giải nhất là tìm địa điểm: thuê thì không có tiền, mượn hội trường với lý do làm công tác xã hội thì không có tư cách pháp nhân. Nghĩ nát nước, các bạn đánh bạo thảo tờ giấy giới thiệu rồi chạy sang Hội Người khuyết tật TPHCM năn nỉ xin con dấu và mang đến trình bày với Ban Giám hiệu Trường ĐH Bách khoa TPHCM...

Yêu thương những em nhỏ tật nguyền, lang thang cơ nhỡ... như chính người thân của mình nên mỗi ngày, các thành viên trong nhóm lại nảy ra những ý tưởng mới.

Hải kể: “Có lần, tôi dẫn mấy em nhỏ ở xóm Ghe, kênh Tàu Hũ, quận 8 đi chơi ở công viên 30-4 vào một dịp hội sách. Đến một gian trưng bày, mấy nhỏ sà vào, mê mẩn với những cuốn sách thiếu nhi. Có cuốn, khi mở ra, những con động vật được gấp giấy như sống dậy và nổi lên trên mặt sách. Tụi nhỏ chúi mũi vào mấy cuốn sách, hết lật giở rồi đánh vần với ánh mắt thèm khát”. Sau buổi ấy, dự án Tủ sách của em ra đời với lời hiệu triệu: “Hãy gửi cho chúng tôi những cuốn sách để cùng nuôi dưỡng ước mơ nơi các trẻ em bất hạnh, 10.000 cuốn sách là 10.000 ước mơ cho trẻ em tại 10 mái ấm mồ côi trên địa bàn TPHCM”. Qua website: www.nhunguocmoxanh.org, họ đã trang bị 2 tủ sách cho hai mái ấm quận 8 và Mai Liên. Hội thu chương trình Góp trang sách - Dệt ước mơ được tổ chức vào chủ nhật hằng tuần ở số 5 Đinh Tiên Hoàng, phường Đa Kao, quận 1 thì quyên góp được 1 tủ sách tặng các em nhỏ đang sinh sống ở mái ấm Bà Chiểu và mới đây nhất là tủ sách tặng các em ở mái ấm Tê Phan...

Đến nay, Những ước mơ xanh dần lớn mạnh và được đánh giá là một trong những nhóm tình nguyện hoạt động quy mô và chuyên nghiệp nhất cả nước. Hiện nhóm có hơn 150 thanh niên, sinh viên nhiệt tình, năng động, hoạt động theo các mảng: mảng mồ côi - chuyên trách tại các mái ấm tình thương nuôi dưỡng trẻ mồ côi; mảng khuyết tật - chăm sóc, hỗ trợ các em nhỏ khuyết tật; mảng lang thang - chuyên trách khảo sát tư vấn hỗ trợ trẻ em lang thang đường phố; mảng gia sư - chuyên trách hoạt động giáo dục trẻ em; mảng bệnh nhi - thăm nom, giúp đỡ bệnh nhân nhỏ tuổi của các gia đình nghèo.

Cùng các bạn trẻ la cà xuống bờ kênh Nhiêu Lộc đen ngòm, hôi hám dạy chữ cho mấy em đánh giày; mang tấm áo mưa, ổ bánh mì trao tay để những người lao động nghèo, người vô gia cư ấm lòng trong đêm lạnh..., tôi chạnh nghĩ đến cảnh ở những quán bar, vũ trường loang loáng ánh đèn, có những cô, cậu mặt búng ra sữa mà ngửa cổ nốc rượu Tây, phả khói thuốc mù mịt, đốt vài ba triệu đồng như không...

Cưu mang những mảnh đời bất hạnh

Bà gần 70, ông 62 tuổi ngày ngày vẫn phải còng rạp trên đồng ruộng quần quật lao động để lo cho 7 miệng ăn. Càng đắng đót khi 4 người con cứ đến tuổi 16, 17 là phát bệnh tâm thần. Câu chuyện về gia đình ông Quý - bà Tâm ở thôn Thanh Ngãi, xã Đồn Xã, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam vừa được mtung123 (Mạnh Tùng, sinh viên ĐH Hà Nội) post lên diễn đàn của website nguoitoicuumang.com ngày 22-2 thì 2 ngày sau, ThaiDzuy đã ủng hộ 200.000 đồng, DiepThien và DzungNguyen ủng hộ 300.000 đồng, còn lason, laohatien và phuongminh xăng xái xuống tận địa phương xác minh thông tin; 23-3, maianh quyết định hỗ trợ 500.000 đồng/tháng... Các thành viên cũng bàn luận sôi nổi và cùng góp công sức, tiền bạc để tu sửa ngôi nhà, xây nhà tắm, nhà vệ sinh, khoan giếng cho gia đình ông Trần Đình Quý với trị giá hơn 31 triệu đồng. Đó là một trong số rất nhiều mảnh đời bất hạnh trên khắp cả nước được các thành viên diễn đàn Người tôi cưu mang chia sớt khó khăn.

Sau bài báo Thay mẹ nuôi anh của tác giả Thế Anh đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 25-10-2006, Hoàng Mạnh Hải đã viết bài phản hồi với nhan đề Người tôi cưu mang và được khá nhiều người ủng hộ. Từ đó, hai người thường xuyên liên lạc với nhau để trao đổi những địa chỉ cần được giúp đỡ. Và ngày 15-1-2007, trang web www.nguoitoicuumang.com ra đời...

Chỉ cần một tấm lòng, sự tin tưởng vào lòng nhân ái để sẻ chia khó khăn với người nghèo, diễn đàn Người tôi cưu mang đã trở thành mái nhà chung của hơn 1.500 thành viên đến từ mọi miền đất nước, liên lạc trao đổi với nhau qua internet. Thế Anh - một trong ba sáng lập viên của diễn đàn - tâm sự: Trước khi lập trang web, chúng tôi luôn tự hỏi có ai tin không khi mình chỉ là những công dân bình thường, không thuộc một tổ chức nào cả? Nhưng rồi, chúng tôi nghĩ rằng hãy cứ làm. Sức đến đâu thì làm đến đó. Hãy đến với người nghèo bằng tất cả tình thương chứ không phải sự bố thí.

Ai phát hiện được cảnh đời khốn khó, thì bớt chút thời gian tìm hiểu, viết bài, quay video để post lên diễn đàn. Tiếp đó, các thành viên khác không quản khó khăn, vượt hàng trăm, hàng nghìn cây số đến với những số phận này để xác minh, chia sẻ. Bằng sự nỗ lực của những tấm lòng nhân ái, đến nay, diễn đàn đã giúp đỡ được khoảng 300 trường hợp; trong đó, 106 trường hợp được cưu mang thường xuyên với số tiền trung bình là 500.000 đồng/tháng, khoảng 160 trường hợp được diễn đàn cưu mang không thường xuyên. Bên cạnh việc giúp đỡ tiền bạc, sự động viên về mặt tinh thần, diễn đàn còn có nhiều hoạt động thiết thực: nồi cháo dinh dưỡng phát hằng tuần cho bệnh nhân nghèo (miền Bắc: tại Bệnh viện Việt - Đức vào 4 giờ chiều thứ bảy và chủ nhật; miền Trung: tại Bệnh viện Đa khoa TP Huế vào 10 giờ sáng chủ nhật; miền Nam: tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định vào 10 giờ sáng chủ nhật); quán cơm 2.000 đồng dành cho người nghèo...

Năm 2007 giải ngân được 215 triệu đồng, năm 2008 là 291 triệu đồng và đến hết tháng 7-2009, Quỹ Người tôi cưu mang còn dư hơn 131 triệu đồng để chờ giúp đỡ những cảnh đời cơ cực. Những bạn trẻ của diễn đàn Người tôi cưu mang đang đoàn kết trong một môi trường ảo để làm những việc hữu ích.

Và còn rất nhiều bạn trẻ với nhiệt huyết của tuổi trẻ, đang ngày ngày tìm cách đóng góp cho xã hội theo những cách riêng: nhóm Lưu Hương thiện nguyện (quận Tân Bình, TPHCM) cứ cuối tuần lại rong ruổi đến các buôn làng xa xôi ở Bình Dương, Đồng Nai, Lâm Đồng, Gia Lai... tặng quần áo, thuốc men, thực phẩm... cho đồng bào nghèo; blogger Nắng Hà Tây trên http://vn.360plus.yahoo.com/ giúp đỡ những bạn trẻ có chí hướng, mà cô gặp ở đâu đó trên đường đời, được học hành, tìm công việc phù hợp...

Nhà sử học Dương Trung Quốc:

Hãy để giới trẻ nhập cuộc!

Là ông nghị (đại biểu Quốc hội), lại hoạt động trong một lĩnh vực khô khan là làm sử nhưng nhà sử học Dương Trung Quốc - Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử VN -rất thanh niên tính nên luôn được giới trẻ quý mến.

Ông chia sẻ những cảm nhận của mình về lòng yêu nước của giới trẻ hiện nay. Cũng như xã hội cần phải làm thế nào để đón nhận ngày càng nhiều những đóng góp của người trẻ.

Người lớn đừng xoa đầu

Phóng viên: Thưa ông, ông có cách nhìn nhận như thế nào về lòng yêu nước của người trẻ hiện nay?

- Nhà sử học Dương Trung Quốc: Tại sao thời tuổi trẻ lại quan trọng nhất trong đời người, vì nó là giai đoạn hình thành các hệ thống quan niệm. Đầu tiên là quan sát gia đình, quan sát trường học và dần quan sát xã hội. Lòng yêu nước là tự nhiên, là phẩm chất, là tính người. Đôi khi yêu tương cà mắm muối, yêu cây đa bến nước, yêu gốc gác... cùng với thời gian sẽ hình thành nên tình cảm rộng lớn hơn. Đương nhiên, khi lớn lên, người trẻ tiếp xúc với xã hội, sẽ ý thức được trách nhiệm của mình với xã hội, với cộng đồng.

Trong bối cảnh xã hội hiện đại ngày nay, giới trẻ từ sớm đã được tiếp xúc với một không gian xã hội rộng lớn hơn rất nhiều, thông qua những phương tiện truyền thông. Do vậy, họ cần được hướng dẫn để không đối lập giữa tình cảm yêu nước và nhu cầu tiếp cận và tiếp xúc với thế giới rộng lớn. Khi bàn về lòng yêu nước của người trẻ, ta cần chú ý đến tâm lý của giới trẻ để có những ứng xử thích hợp.

Ông truyền lòng yêu nước cho con, cháu mình thế nào?

- Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng là phải dạy cho con mình lòng yêu nước cả. Có lẽ các con tôi nhìn vào cha mẹ của chúng, nhìn vào cộng đồng xung quanh... Và chúng thấy bố mẹ đối xử với đời sống thế nào trong việc ứng xử với con người và thiên nhiên. Những cái đó, các con tôi tự nhiên học hỏi, bắt chước... Tự nhiên cái đó thấm vào tâm hồn con người. Và từ đấy, lòng yêu nước tự khắc đến thôi!

Giới trẻ nên làm gì để thể hiện lòng yêu nước, thưa ông?

- Trước hết, đó là tính trách nhiệm và nghĩa vụ với những người xung quanh. Các cụ ngày xưa có nguyên lý rất đơn giản nhưng rất vững bền: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Mỗi dân tộc có cách thể hiện đạo lý đó một cách khác nhau, phù hợp với mình.

Nếu ta xác lập được tinh thần đó trong một đứa trẻ, thì khi lớn lên nó có thể đi được khắp thế giới rộng mở này, nhưng nó luôn nhớ đến những ký ức về làng quê, tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Hiện nay, nhiều bạn trẻ đi sinh sống, học tập và lao động ở nước ngoài và trong mắt không ít người thì tưởng chừng họ bị mất gốc, nhưng khi có một tác động nào đó thì lòng yêu nước lại thức tỉnh.

Do đó, chúng ta đừng áp đặt các giá trị vào người trẻ, mà hãy để họ lựa chọn. Phải xây dựng cho người trẻ một năng lực tự thích nghi, tự ứng xử, và tự lựa chọn. Điều đó mới quan trọng. Chứ nếu lúc nào ta cũng coi họ là trẻ để xoa đầu, bảo ban thì cái ta tưởng trao truyền những công cụ sắc bén, đôi khi lại là sự ràng buộc, níu kéo rất nguy hiểm.

Theo ông, trước các vấn đề lớn lao của thời cuộc, người trẻ nên có thái độ sống thế nào?

- Không nên để người trẻ có cảm giác đang đứng bên lề dòng thời cuộc của đất nước. Để điều đó xảy ra chủ yếu là do lỗi của người lớn. Một lỗi nặng nhất của những người có trách nhiệm là tự cho mình có thể thay mặt được tất cả. Chủ nghĩa nhân danh đại diện rất nguy hiểm, thực chất nó là trá hình, hay biểu hiện biến tướng của việc bao cấp về mặt tư duy.

Chính vì thế, nhiều người trẻ vẫn cảm giác rằng mình vẫn bị coi là trẻ con. Chẳng hạn khi xảy ra một vấn đề ảnh hưởng đến những điều sâu thẳm trong lòng người trẻ, như tinh thần tự hào dân tộc, tinh thần quốc gia... thì người trẻ có quyền biểu hiện tình cảm của mình. Nhưng người lớn tưởng rằng là phải thể hiện như người lớn thì đương nhiên người trẻ cảm thấy khó chấp nhận.

Đương nhiên, người lớn cũng có những bước đi, những tính toán dựa trên tinh thần vì lợi ích dân tộc thì cũng phải tạo cho thế hệ trẻ vị trí để đứng vào cơ ngũ của anh, chứ không phải đẩy họ ra ngoài. Chúng ta có những truyền thống được hình thành trong đời sống thực tiễn của những thử thách của lịch sử: Về ngoại giao, ta có ngoại giao nhân dân, nghĩa là có nhiều lớp lang, nhiều đội ngũ, nhiều vai trò.

Có những người cần thiết cười thì phải cười, phải bắt tay, phải ôm hôn; nhưng cũng cần có những người thể hiện sự phẫn nộ... Miễn sao nó hài hòa trong một chiến lược chung, sự tổ chức xã hội. Ở đó, mỗi người có một cách thể hiện khác nhau, nhưng nó hỗ trợ cho nhau, chứ không phải là sự hỗn loạn. Có thể điều tôi nói hơi lý thuyết và lý tưởng hóa. Tuy nhiên, trong tư duy chiến lược cần phải nghĩ đến để có một cách ứng phó phù hợp, để tránh những lúc lúng túng.

Người trẻ phải rèn giũa

Quan niệm của ông về vấn đề lý tưởng của thanh niên hiện nay?

- Hồi trẻ, chúng tôi hay nghêu ngao: “Đời ta chỉ sống có một lần thôi - cho nên đời sống quý giá vô ngần - Phải sống sao cho ra sống - Để chết đi không còn áy náy gì”. Bài hát gắn với hình tượng Paven Coocsaghin trong Thép đã tôi thế đấy của Nicolai Ostrovski ấy đã ảnh hưởng rất nhiều đến thế hệ chúng tôi. Theo tôi, thanh niên trước hết phải biết quý cuộc sống của chính mình. Và phải gắn tình yêu cuộc sống đó với sự phấn đấu theo quan niệm rất biện chứng của phương Đông: “Tu thân - tề gia - trị quốc - bình thiên hạ”. Nghe toàn “chữ” nhưng thật ra rất gần gũi với đời sống như bốn nấc thang của học vấn, chẳng thể nhảy cóc được. Còn một lý tưởng chung, theo tôi, sẽ hình thành từ chính lợi ích chung của cộng đồng mà cao nhất là của dân tộc.

Chúng ta phải làm gì để tạo điều kiện cho người trẻ cống hiến?

- Ta vẫn giữ được truyền thống tốt đẹp, vừa trọng xỉ (tuổi tác) vừa lo vun đắp cho lớp trẻ, mà ở thời phấn đấu chống tụt hậu này, tre chưa già măng đã phải mọc thì mới theo kịp thiên hạ được.

Nếu có lời tâm huyết với giới trẻ, ông sẽ nhắn nhủ gì?

- Tôi nhớ đến một câu nói rất hay của Bác Hồ: “Dân tộc ta rất trẻ”. Vì ngẫm lại có quá nhiều tấm gương trẻ trong lịch sử nước ta. Không kể đến ông Thánh Gióng truyền thuyết thì Hai Bà Trưng, Bà Triệu tuẫn tiết ở tuổi đôi mươi; các vị vua nhà Trần mới chớm tứ tuần đã trao lại quyền bính cho con; Lê Thánh Tông, Quang Trung làm nên sự nghiệp lớn chưa đầy 40 tuổi; đồng chí Trần Phú, làm Tổng bí thư đầu tiên của Đảng khi mới 26 tuổi; Nhà nước Dân chủ Cộng hòa đầu tiên có nhiều bộ trưởng ở tuổi 30, thậm chí dưới 30 (ông Cù Huy Cận)...

Tôi mong anh chị em soi vào lịch sử để thấy chúng ta bây giờ còn nhiều điểm thua tuổi trẻ của các bậc tiền nhân. Ngẫm để mà phấn đấu cho “Con hơn cha...”.

 

 

(Người Đô Thị)
Quay lại
Số lượt đọc tin: 12
Ý kiến của bạn
Họ tên
Email
Tiêu đề
Nội dung
     
Các tin khác:
Tiêu điểm
Video Clips
Thư viện ảnh
Quảng cáo
Tin tức nổi bật
Hiệp hội chuyên ngành XD
>> Xem chi tiết danh sách
Hội viên tập thể
>> Xem chi tiết danh sách
Tìm kiếm

Liên kết web
Quảng cáo